Là cựu vận động viên bóng rổ nhưng lại bị ung thư phổi giai đoạn 4 dù chưa bao giờ hút thuốc, bà mẹ 2 con đưa ra khuyến cáo đắt giá cho chị em

0
8

Đó là câu chuyện của một bà mẹ 2 con. Và điều may mắn đã đến với cô.

Dưới đây là chia sẻ đầy đủ về hành trình vượt qua ung thư mà Elizabeth Moir chia sẻ trên trang Womenshealthmag.

Vào tháng 5/2018, tôi là một bà mẹ 29 tuổi, bắt đầu bước vào tam cá nguyệt thứ 3 của lần mang thai thứ hai. Vài năm trước, tôi được chẩn đoán mắc bệnh Crohn, một bệnh viêm ruột mãn tính có thể gây sụt cân ngoài ý muốn. Vì vậy, khi tôi ngừng tăng cân nhanh như lần mang thai đầu tiên, tôi và bác sĩ đã nghĩ rằng đó là nguyên nhân rõ ràng nhất.

Nhưng vài tháng sau, vào giữa tháng 8/2018, tôi tỉnh dậy với biểu hiện tức ngực dữ dội. Tôi không thể thở hoặc cử động một cách dễ dàng. Chồng tôi đã đi làm, vì vậy sau khi đưa con gái 2 tuổi đến trường, tôi đã Google tìm kiếm câu trả lời cho các triệu chứng của mình. Tôi đã gọi cho bác sĩ và họ nói với tôi điều tương tự: Hãy đến phòng cấp cứu ngay lập tức.

Là cựu vận động viên bóng rổ nhưng lại bị ung thư phổi giai đoạn 4 dù chưa bao giờ hút thuốc, bà mẹ 2 con đưa ra khuyến cáo đắt giá cho chị em - Ảnh 1.

Elizabeth Moir sau khi sinh con thứ hai.

Sau khi chụp X-quang phổi, bác sĩ nói rằng tôi ở phần dưới phổi trái có u hạt vôi hóa – một vết viêm nhỏ, thường lành tính (không phải ung thư) do nhiễm trùng. Trong hầu hết các trường hợp, chúng không gây ra bất kỳ triệu chứng nào. Mọi thứ đã rõ ràng, vì vậy bác sĩ chẩn đoán tôi bị đau phổi do mang thai và cho tôi về nhà. Về cơ bản, bác sĩ tin rằng cơn đau ngực của tôi là một phản ứng bình thường trước áp lực của cái thai đang lớn.

Tháng 10/2018, tôi sinh một bé gái khỏe mạnh. Một tháng sau, chồng tôi mua cho tôi một chiếc xe đạp và tôi bắt đầu chạy ngay sau khi có thể tập thể dục trở lại. Trong 3 tháng, tôi đạp xe mỗi ngày và sau đó giảm một chút khi tôi đi làm trở lại vào tháng 2/2019.

Đến tháng 4, tôi quyết định đã đến lúc lấy lại vóc dáng, nhưng đã phải vật lộn vô cùng khổ sở.

Trong thời gian nghỉ trưa, tôi đã “nhảy lên” xe đạp của mình trong 15 phút. Chỉ là một dạng tập luyện cho xong việc nhưng nó rất, rất khó. Vốn là một cựu vận động viên bóng rổ tại trường đại học, tôi chưa bao giờ gặp khó khăn khi tập thể dục như vậy.

Là cựu vận động viên bóng rổ nhưng lại bị ung thư phổi giai đoạn 4 dù chưa bao giờ hút thuốc, bà mẹ 2 con đưa ra khuyến cáo đắt giá cho chị em - Ảnh 2.

Elizabeth Moir là một cầu thủ bóng rổ ngôi sao ở trường trung học và tiếp tục chơi bóng rổ câu lạc bộ ở trường đại học, giành chức vô địch quốc gia NCCS.

Tối hôm đó, tôi chuẩn bị đi ngủ và đánh răng thì bị ho ra máu

Vết máu có màu hồng nhạt. Sáng hôm sau, điều tương tự cũng xảy ra. Tôi gọi cho bác sĩ để lấy lịch hẹn. Cô ấy nghe phổi của tôi và thật đáng kinh ngạc, cô ấy nói rằng chúng ổn. Tôi hơi khó thở, nhưng cô ấy không thể nghe thấy gì cả. Cô ấy đoán có lẽ tôi đã bị nhiễm trùng như viêm phế quản và phổi của tôi vừa bị viêm. Cô ấy kê đơn thuốc kháng sinh và bảo tôi quay lại nếu tôi vẫn còn các triệu chứng sau 10 ngày nữa.

Trong vòng khoảng 3 ngày, tôi đã hết ho ra máu. Mặc dù cơn ho không biến mất hoàn toàn nhưng nó cũng không phải là cảm giác khó chịu cả ngày. Tôi nghĩ đến việc đi khám, nhưng dù sao cũng đã có lịch hẹn vào tuần sau nên tôi hoãn lại một chút.

Nhưng sau đó tôi lại bắt đầu ho ra máu. Không quá thô, nhưng sự nhất quán đã thay đổi. Nó bắt đầu màu hồng nhạt, không nhiều lắm. Bây giờ, nó có màu đỏ tươi hơn và tôi đang ho ra những viên nhỏ to bằng hai phần tư. Điều này thật tệ, tôi nghĩ. Đoán tôi chỉ cần kháng sinh mạnh hơn?

Vào sáng thứ Hai, tôi đến gặp bác sĩ. Tôi đã đề cập rằng tôi cũng đã giảm cân nhiều hơn tôi mong đợi. Tôi mới sinh con nên giảm cân một chút là bình thường, nhưng dường như tôi giảm béo nhanh hơn so với lần mang thai đầu tiên.

Sau một loạt các xét nghiệm và chụp cắt lớp, cuối cùng họ đã giới thiệu tôi đến một bác sĩ chuyên khoa phổi. Bác sĩ này đã thực hiện nội soi phế quản để xem phổi của tôi và thu thập các mẫu bệnh phẩm. Lần đầu tiên, tôi lo lắng mình thực sự có thể bị ung thư phổi. Tôi đã có cảm giác rằng điều đó thật tồi tệ.

Là cựu vận động viên bóng rổ nhưng lại bị ung thư phổi giai đoạn 4 dù chưa bao giờ hút thuốc, bà mẹ 2 con đưa ra khuyến cáo đắt giá cho chị em - Ảnh 3.

Moir và gia đình của cô vào tháng 8 năm 2018, một tuần sau khi cô đến phòng cấp cứu vì đau ngực dữ dội.

Cuộc gọi với hung tin khiến tôi “tê liệt”

Thứ Hai tuần sau, tôi nhận được cuộc gọi: Tôi đã bị ung thư phổi.

Tôi nhớ bác sĩ đã nói với tôi rằng tôi cần phải ngồi xuống. Anh ấy nói anh ấy rất tiếc khi làm điều này qua điện thoại, nhưng chúng tôi phải bắt đầu mọi thứ càng sớm càng tốt để chữa khỏi bệnh ung thư của tôi. Tôi đã nhắn tin cho chồng và bảo anh ấy gọi cho bác sĩ để cung cấp các chi tiết. Ngoài ra, tôi hầu như không nhớ bất cứ điều gì.

Sau một loạt các xét nghiệm, chụp cắt lớp, tôi được chẩn đoán mắc bệnh ung thư phổi giai đoạn IV đã di căn đến gan và xương của tôi. Tôi có 3 vết trên cột sống, khung xương sườn và xương chậu.

Khi bác sĩ chia sẻ tin tức, anh ấy rõ ràng là run và khó chịu. Đối với bất kỳ ai bên ngoài căn phòng đó, tôi trông như một người 30 tuổi khỏe mạnh. Giống như hầu hết mọi người, khi nghe đến “ung thư phổi”, tôi nghĩ ngay đến việc hút thuốc. Nhưng tôi chưa bao giờ hút một điếu thuốc nào trong đời. Tôi không cảm thấy mình giống như một bệnh nhân ung thư phổi di căn điển hình. Tôi đã “tê liệt” vì điều này.

Là cựu vận động viên bóng rổ nhưng lại bị ung thư phổi giai đoạn 4 dù chưa bao giờ hút thuốc, bà mẹ 2 con đưa ra khuyến cáo đắt giá cho chị em - Ảnh 4.

Tôi đã bị ung thư phổi mặc dù không có yếu tố nguy cơ điển hình nào

Bác sĩ ung thư của tôi đề nghị tôi nên lập hồ sơ bộ gen toàn diện (CGP) để giúp xác định những đột biến di truyền mà tôi mắc phải, để các bác sĩ có thể lập kế hoạch điều trị tốt hơn. Khoảng 3 tuần sau khi chẩn đoán, kết quả xét nghiệm cho thấy tôi bị ung thư phổi ALK dương tính (anaplastic lymphoma kinase positive – u lympho mất biệt hóa, hoặc ALK ). Trong số tất cả các bệnh nhân bị ung thư phổi không tế bào nhỏ (dạng phổ biến nhất), chỉ khoảng một trong số 25 bệnh nhân là ALK dương tính. Bệnh nhân ung thư phổi có ALK dương tính có xu hướng giống tôi – những người trẻ hơn chưa bao giờ hút thuốc.

Đột biến ALK làm cho các tế bào phổi của bạn phát triển bất thường như tế bào ung thư và theo thời gian, chúng cũng có thể lây lan sang các bộ phận khác của cơ thể bạn. So với các đột biến khác khiến ung thư phát triển, ALK thường dễ điều trị hơn và thường đáp ứng thực sự tốt với liệu pháp nhắm mục tiêu, chẳng hạn như uống một viên thuốc ngăn chặn hoạt động của đột biến này để ngăn chặn sự lây lan của tế bào ung thư. Điều này đánh bại giải pháp thay thế mà chúng tôi đã xem xét: Hóa trị liệu truyền thống.

Mặc dù tôi không biết ALK dương tính có nghĩa là gì trước đó, nhưng tôi biết rằng đây thực sự là tin tốt lành đầu tiên mà chúng tôi nhận được kể từ khi được chẩn đoán. Bác sĩ của tôi giải thích rằng có một loại thuốc tôi có thể uống và dự đoán nó có thể có tác dụng trong nhiều năm đối với tôi. Đây thực sự là một tin tuyệt vời. Lần đầu tiên, chúng tôi có hy vọng. Tôi bắt đầu dùng thuốc điều trị nhắm mục tiêu ngay lập tức, và tôi vẫn tiếp tục sử dụng thuốc cho đến ngày hôm nay.

Trong vòng vài ngày, phổi của tôi bắt đầu sạch và tôi không còn ho nữa

Vào tháng 7 năm 2019, một vài tháng sau khi chẩn đoán, tôi được chụp chiếu lại và không thấy bằng chứng của bệnh. Vào mùa xuân năm 2020, bệnh ung thư của tôi tái phát, nhưng sau khi hóa trị, không có dấu hiệu của bệnh trở lại vào tháng 12 năm 2020.

Hôm nay, tôi tiếp tục uống thuốc để điều trị nhắm mục tiêu, nhưng tôi đã trở lại với cuộc sống khá bình thường. Khi nhìn vào tôi, bạn có thể thấy một bà mẹ hai con 31 tuổi, khỏe mạnh và có thể hơi mệt mỏi vì hai đứa con khiến cô ấy bận rộn.

Là cựu vận động viên bóng rổ nhưng lại bị ung thư phổi giai đoạn 4 dù chưa bao giờ hút thuốc, bà mẹ 2 con đưa ra khuyến cáo đắt giá cho chị em - Ảnh 5.

Moir và gia đình ở Florida, tháng 10 năm 2020.

Tôi muốn những phụ nữ trẻ hiểu tầm quan trọng của việc coi trọng sức khỏe của chính mình

Tôi không nghĩ rằng bệnh ung thư có thể xảy ra với mình ở tuổi 29. Mặc dù tôi biết rằng việc đạp xe 15 phút khó khăn đến vậy, nhưng tôi không bao giờ có thể ngờ rằng mình lại bị ung thư phổi.

Là phụ nữ trẻ và khỏe mạnh, chúng ta thường bỏ qua các triệu chứng kỳ quặc nhưng nếu bạn nghĩ có điều gì đó không ổn hoặc nhận thấy sức khỏe thể chất của mình có gì đó không ổn, bạn nên kiểm tra và theo dõi cho đến khi bạn tìm ra nguyên nhân. Hãy tiếp tục cố gắng để nhận được câu trả lời và phương pháp điều trị mà bạn cần.

LEAVE A REPLY